Tuyên Quang: Khói bếp chiều xưa
![]() |
| Minh họa: Duy Quang |
Quê tôi giờ chắc đã khác nhiều lắm. Con sông trước nhà, không biết nước có còn trong soi được bóng mây trời như thuở tôi còn tắm sông mỗi trưa hè oi ả. Bến đò cũ, nơi mẹ tôi từng đứng đợi, tóc bạc lất phất trong gió, dõi mắt về phía cuối con đường mỗi khi tôi trở về sau những tháng ngày xa cách giờ có lẽ cũng rêu phong theo năm tháng vô tình.
Tôi nhớ căn bếp nhỏ của bà, nơi ngọn lửa hồng chưa bao giờ tắt trong những chiều đông giá buốt. Bà ngồi đó, lưng còng như dấu hỏi của một đời lam lũ, tay khẽ khàng vun từng cọng rơm vào bếp lửa, miệng lẩm bẩm những câu chuyện cổ tích đã kể đi kể lại không biết bao lần. Khói bếp cay xè mắt, nhưng ấm áp lạ thường - cái ấm áp mà sau này, dù có đi khắp bốn phương trời, tôi cũng chẳng thể nào tìm lại được.
Con người ta lớn lên là để rời xa nơi chôn nhau cắt rốn. Tôi đã tin như thế, đã hăm hở khoác ba lô lên vai, bước qua cánh cổng làng với một trái tim đầy những giấc mộng viễn xứ. Ngày ấy, tôi đâu ngờ rằng, càng đi xa, càng thấm thía nỗi nhớ quê đến quặn lòng. Có những đêm nằm giữa phố thị xa hoa, ánh đèn neon chói lòa không đủ sức xua tan cái lạnh lẽo trong tim, tôi bỗng thèm được nghe tiếng mẹ gọi vào ăn cơm, thèm được ngửi mùi khói bếp chiều tà, thèm được nằm co ro trong lòng bà nghe kể chuyện xưa.
Nửa đời người trôi qua như một giấc mộng. Tôi đã đi qua bao miền đất lạ, đã gặp bao gương mặt người dưng, đã nếm trải đủ vinh nhục của kiếp mưu sinh. Nhưng có một điều lạ lùng: càng đi xa, quê hương trong tôi lại càng trở nên rõ nét, như một bức tranh cũ được lau đi lớp bụi thời gian.
Giờ đây, tóc tôi đã điểm bạc, như tóc mẹ ngày nào đứng đợi nơi bến đò cũ. Tôi vẫn chưa về được, hay đúng hơn, tôi sợ - sợ con đường làng đã mất đi cái mộc mạc thuở nào, sợ chỉ thấy toàn những xa lạ giữa chính nơi mình từng thuộc về.
Nhưng đêm nay, khi ngọn gió lạ kia lại thổi qua, mang theo mùi khói rơm mơ hồ ấy, tôi biết, dù có phiêu bạt đến chân trời góc bể nào, trong tôi vẫn luôn có một đứa trẻ đang ngồi bên bếp lửa của bà, mắt cay vì khói, mà lòng thì ấm áp đến vô cùng.
Thiên Thanh
baotuyenquang.com.vn
-
Triển lãm Humanoid mùa 9: “Lữ Thanh” - Lưu giữ những thanh âm Hà Nội qua lăng kính của người trẻ
-
Chi phí leo thang: Doanh nghiệp bán lẻ chọn giữ giá hay giảm biên lợi nhuận?
-
13 tuổi đạt 99/100 điểm tại Yoshine Music Festival 2026, Nguyễn Thái An gây ấn tượng với màn trình diễn piano đầy bản lĩnh
-
NSND Vi Hoa, diễn viên Seo Hyeong Won gây chú ý tại sự kiện ở Hà Nội
-
ADNOC mạnh tay mở rộng đội tàu chở dầu cỡ siêu lớn
-
Cúng gạo muối tháng 7 âm lịch: Từ lòng thành đến quan niệm dân gian
-
Ngư dân Lâm Đồng no ấm mùa cá nam
-
Hành trình 10 năm của Quốc Cơ từ cử nhân đến thạc sĩ
-
Người Việt ưu tiên sự độc lập về tài chính và không muốn trở thành gánh nặng khi về già
