"Tết nhà" nơi thời gian chậm lại

09:25 | 18/02/2026

|
Có những thời khắc trong năm khiến con người bỗng nhiên sống chậm lại. Tết là một thời khắc như thế.

Không phải vì công việc ít đi. Không hẳn vì phố phường rực rỡ hơn. Mà bởi trong sâu thẳm, mỗi người đều cảm thấy một sợi dây vô hình đang kéo mình về một nơi quen thuộc, nơi có tiếng gọi rất khẽ: “Về nhà thôi”.

"Tết nhà" nơi thời gian chậm lại

Càng lớn, người ta càng đi xa. Xa về địa lý, xa về trải nghiệm, xa cả trong suy nghĩ. Ta có thể quen với những tòa nhà cao tầng, những bàn tiệc sang trọng, những chuyến công tác nối tiếp. Ta học cách mạnh mẽ giữa đời, học cách không để lộ yếu mềm.

Nhưng Tết đến, chỉ một mùi khói bếp, một nhành mai hé nở, cũng đủ làm lòng người mềm lại.

Tết nhà không phải là mâm cỗ đủ đầy. Cũng không phải những phong bao lì xì đỏ thắm. Tết nhà là khoảnh khắc bước qua cánh cổng quen, nghe tiếng chân mình trên nền gạch cũ, và biết rằng ở đây, mình không cần phải cố gắng trở thành ai khác.

Ở đó có mẹ vẫn tất bật trong gian bếp, dù con cái đã trưởng thành. Có cha lặng lẽ lau lại bộ bàn ghế, chỉnh lại chậu hoa trước hiên. Những việc làm nhỏ bé ấy không phô trương, nhưng chứa đựng cả một trời chờ đợi.

Có những câu hỏi nghe rất bình thường: “Bao giờ về?”, “Ăn cơm chưa?”. Khi còn ở gần, ta đôi khi trả lời vội vã. Nhưng đi xa rồi mới hiểu, đó là thứ tình yêu không cần điều kiện. Là cách cha mẹ nói rằng: chỉ cần con có mặt, là đủ.

Tết vì thế không chỉ là ngày đầu năm. Đó là ngày thời gian chậm lại để con người kịp nhìn nhau lâu hơn, nghe nhau rõ hơn. Là dịp để những khoảng cách của một năm bận rộn được lấp đầy bằng vài bữa cơm chung, vài câu chuyện tưởng như không đầu không cuối.

Giữa nhịp sống hiện đại, nơi mọi thứ đều có thể thay thế, có một điều không thể thay thế: cảm giác được chờ đợi. Khi ngoài kia, ta có thể bị đánh giá bằng thành tích, bằng vị trí, bằng con số. Nhưng ở nhà, ta được yêu chỉ vì ta là con.

Càng trưởng thành, ta càng hiểu Tết mang trong mình một nỗi lặng. Mỗi mùa xuân qua đi, cha mẹ thêm một tuổi. Mái tóc bạc hơn, bước chân chậm hơn. Có những điều ngày xưa ta nghĩ là hiển nhiên, như việc trở về, bỗng trở nên mong manh trước sự hữu hạn của thời gian.

Có lẽ vì vậy mà Tết luôn khiến người ta bồi hồi. Không chỉ vì đoàn viên, mà vì ý thức rõ ràng hơn về điều mình đang có. Một bữa cơm đông đủ không phải là điều tự nhiên mãi mãi. Một căn nhà sáng đèn không phải lúc nào cũng còn nguyên vẹn.

Tết còn là lúc con người nhìn lại chính mình. Suốt một năm, ta có thể chạy rất nhanh, theo đuổi rất nhiều mục tiêu. Nhưng khi ngồi bên gia đình, nghe tiếng cười của con trẻ, nhìn ánh mắt hiền từ của cha mẹ, ta chợt hiểu rằng: thành công nếu không có ai để chia sẻ, cũng chỉ là một nửa.

Rồi sẽ đến một ngày, ta không còn là người tất tả bắt chuyến xe cuối năm để về nhà. Ta sẽ đứng ở phía trong, là người dọn dẹp, là người chuẩn bị bữa cơm, là người thắp đèn chờ con trở về. Khi ấy, ta mới thấm thía thế nào là giữ Tết.

Giữ Tết không phải là giữ hình thức. Không phải là mâm cao cỗ đầy hay những nghi thức cầu kỳ. Giữ Tết là giữ được cho nhau sự quan tâm giản dị. Giữ được thói quen hỏi han, ngồi lại, lắng nghe. Giữ được cảm giác rằng dù cuộc đời có đổi thay thế nào, vẫn có một nơi không thay đổi, nơi gọi là nhà.

Trong khoảnh khắc giao thừa, khi tiếng pháo hoa vang lên trên bầu trời, mỗi người có thể đang mang trong lòng những ước vọng riêng. Nhưng có lẽ, ước vọng sâu xa nhất vẫn là sự bình yên cho gia đình. Là mong năm mới đủ đầy sức khỏe, đủ ấm áp để những bữa cơm còn đủ người.

Tết nhà, sau cùng, không phải điều gì xa xôi. Đó là ánh đèn hiên chưa tắt, là cánh cửa khẽ mở, là tiếng ai đó nói: “Về rồi à con”.

Chừng nào chúng ta còn giữ được cho nhau một nơi để trở về, chừng đó Tết vẫn còn nguyên nghĩa. Và trong sự lắng đọng ấy, ta hiểu rằng: đi bao xa cũng được, miễn là cuối cùng, vẫn còn đường để quay về.

Nguồn:'Tết nhà' nơi thời gian chậm lại

Đình Sáng

thuongtruong.com.vn